.
  Chị Hoa Trang, P2
 
15/12/2013

Phần 2

 

   Ai trong nhà tôi, luôn cả chị Hoa Trang, cũng có nỗi niềm riêng, hàm chứa một sự thật rất nhân bản: thiếu tình thương.

    Mẹ tôi cố làm quần quật, kiếm tiền và cố quên hết mọi thứ. Chị tôi cố phụ giúp cho mẹ vui nhưng chị ấy cũng cần cái riêng tư cho bản thân chị. Chị tán gẩu và dạo phố với một vài chị bạn hàng xóm khi có ngày nghỉ, kể lể về anh Hùng này, anh Tuấn nọ. Họ cần bạn trai, họ cần người bầu bạn. Em tôi, từ khi ba tôi bỏ nhà đi, cũng đã bỏ học. Cái thứ em tôi và tôi cần là sự thương yêu chăm sóc, sự quan tâm đến việc học hành của chúng tôi. Suốt ngày lêu lỏng, nó kết bạn cùng lứa tuổi, đi lang thang, quậy phá, uống rượu, hút thuốc. Nó và tôi cũng giống như mọi người, thế thôi?

    Tôi cần một người kề cận, trò chuyện, an ủi và chăm sóc. Chị Trang có hai điều khổ hơn tôi: trọ học và phải phụ công việc nhà như một “con sen”. Chúng tôi có chung một không gian, chung một hoàn cảnh và chúng tôi có chung lứa tuổi dậy thì. Chúng tôi có điều phải hàng ngày: đi học và làm bài tập. Chúng tôi có nhau như một chất kết dính cần thiết. Tôi ước gì chị ấy là chị ruột của tôi. Tôi mơ ước phải chị ấy là con trai cũng được. Tôi ước gì chị ấy nhanh chóng có người bạn trai. Tôi ước phải chị ấy nhỏ tuổi hơn tôi và cũng có lần tôi ước hoặc tôi hoặc chị ta biến mất.

     Trong lớp tôi thuộc loại hơn trung bình. Trong đội bóng rổ tôi cũng chơi hơn nấc hạng đó. Tôi siêng đi tập vì đó là cách duy nhất khiến tôi khá hơn, tự tin hơn Phùng Trương có dạo đến nhà tôi chở tôi đi tập mỗi sáng. Chưa bao giờ chị Trang vẻ khen tặng anh chàng “đẹp trai và vóc dáng đẹp nhất trong lớp tôi”. Khi tôi thay xong bộ đồ đi tập, chị ấy ngắm tôi cái cách một bà chị nhìn cậu em trai, một chút dò xét, một chút để ý đến áo quần và có cái gì tôi cảm thấy nhột nhạt. Ngoài Chú Hải hàng tháng ghé đây hỏi thăm, chị Trang chưa hề có khách hay bạn học ghé chơi. Có lần chị hỏi tôi,

   “Thành có biết con gái thích cái gì nhất không?”

   “Ai mà biết!”

   “Thành có bạn gái bao giờ chưa?

    “Đâu có đâu?”

Chị ta ra điều thuyết giảng,

  “Con gái thích được chăm sóc, được để ý đến, được khen tặng. Con gái nào cũng thích được chăm sóc ai đó, được thương yêu ai đó. ”

Tôi cảm thấy nóng đỏ trên hai vành tai và một phần trên mặt. Tôi cố hỏi,

   “Chị có giống như vậy không?”

   “Chứ Trang là cái gì? Trang không phải là con gái sao?”

Tôi thật sự bị chị ấy lôi cuốn vào cuộc thảo luận ấy.

    “Trang thích điều ngược lại. Trang thích có người để chăm sóc, có người để Trang khen tặng và có người để Trang lưu ý đến.”

Tôi đoán ra ý của chị ấy nhanh như cái cách chị ta bộc bạch. Tôi không quá đần độn để nhận ra rằng chị ấy ngày càng thích tôi. Tôi chớm lo sợ. Tôi không biết phải nói ra điều này thế nào. Tôi không biết có nên để mọi việc diển ra như thế hay….

   “Thành muốn có bạn gái không? Trang giới thiệu cho.

    Thành đang suy nghĩ gì vậy?”

Tôi nối dối để chữa thẹn,

    “Có suy nghĩ gì đâu?”

Tôi thấy mặt nóng bừng như bị sốt. Mồ hôi tay rịn ra, nhịp thở tăng lên và toàn thân ướt như vừa bị xông hơi xong. Tôi nín lặng nhưng tôi lòng tôi rộn lên một cơn sóng to. Tôi không muốn thấy chị Hoa Trang buồn. Tôi không muốn làm cho bất cứ ai phải phật lòng, khó chịu, khó xử.

   “Không có gì đâu?”

  “Có người thích Thành lắm đó.”

   “Thôi mà!”

Chị Hoa Trang nghiên đầu để rủ mái tóc mỏng tràn lên bờ vai rất gầy, tựa cắm trên lòng bàn tay trái đang chống trên bàn, chỉ hỏi tôi như một bà chị hỏi đứa em trai,

   “Thành đang nghĩ gì vậy?”

Tôi cuối gầm xuống, tay vân vê tờ giấy nháp, gần nhầu nát trong lòng bàn tay, tôi lí nhí trả lời,

    “Đang nghĩ về việc đi Bảo Lộc học để làm kiểm lâm.”

Chị bất ngờ nắm tay tôi,

     “Trang ý muốn hỏi đang bây giờ nè.”

Tôi rụt tay rất nhanh rồi ù té chạy nhanh ra sân trước. Tôi muốn đứng yên ở đó thật lâu cho đến khi mẹ tôi đi làm về. Tôi muốn hóa thành một nhánh trong cây mận ở góc sân. Tôi muốn…

Chị ấy réo gọi tôi.

    “Thành ơi! Đèn sắp hết dầu rồi nè.”

Tôi đáp nhát gừng mà không quay vào trong.

    “Chút nữa có điện lại mà.”

    “Thành chỉ cất cái bình dầu giùm coi.”

    “Thì ở ngay góc tủ chén đó.”

    “Trang sợ lắm. Thành đi lấy giùm đi.”

Tôi liếc nhìn lại và nhận ra ánh đèn dầu rất yếu ớt. Tim đèn vừa cháy lụn hay sắp hết dầu như lời chị Trang nói. Vì không muốn mẹ tôi rầy vì để tắt đèn. Tôi nhanh chân bước vào nhà. Thật khó cho một thằng con trai nhỏ tuổi như tôi trong lúc mà một thiếu nữ cố tình tìm cách bắt chẹt trong gian nhà nhỏ ánh sáng lờ mờ. Tôi nhận thấy tay tôi hơi rung và ánh mắt long lanh của chị Hoa Trang.

   Đã quen việc cầm cấy đèn dầu đi xuống sau nhà tối om, tôi không có gì để e ngại. Nhưng lúc đó ngay đàng sau tôi, một thiếu nữ đi ngay sau bước chân tôi, hơi thở như phà vào gáy của tôi. Tôi chợt rợn tóc gáy. Người đi ngay phía sau ấy rất dể dàng ôm choàng lấy người tôi, quật ngã tôi một cách dể dàng. Ánh đèn dầu không đủ làm sáng tỏ cái ‎ý định của chị Trang trong khi mà cái dự tính đi Bảo Lộc của tôi thì sáng trưng như đêm trăng rằm.

   “Thành chờ Trang một ít.”

     Vòng tay mềm mại của chị ấy vừa choàng qua cái vòng bụng khá thon chắc của tôi. Hơi thở nóng ấm của chị ta làm tôi rùng mình. Chị ấy áp sát người vào tôi khi mà tôi như bị thôi miên tự nảy giờ. Tôi đưa một tay cố gở hai cánh tay của người thiếu nữ đang tấn công tôi từ phía sau. Cây đèn rơi xuống vở toang khi mà Hoa Trang vừa xoay người tôi lại rồi ôm ghì tôi vào sát thân thể nóng bừng của y thị như thể nó đang bốc cháy.

    “Thành Xì ơi!” Sao nhà tối thui vậy.”

    Tiếng gọi của thằng Hậu đã cứu tôi. Ánh đèn của cái bật lửa nhỏ nhoi ấy như ngọn đèn hải đăng đưa con tàu mất phương hướng của tôi vào bờ. Chị Hoa Trang vội vả bước lên gác sau trong khi tôi vừa quay nhanh ra phía trước vừa trả lời thằng Hậu- vị cứu tinh-

   “Tao đang tìm cái bật lửa.”

                                                   Rạch Giá Jul- 15- 2009

                                                              Lương Ngọc Thành

 

 

 

   

  

 
  Số lượt người đọc kể từ 1 July 2013: 180452 visitors (1358802 hits) on this page!  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=