.
  Chị Hoa Trang
 
17/11/2013

    Biết ba tôi vừa rời bỏ gia đình, một người làm chung đơn vị với ông ta đã gửi cô con gái đầu lòng đến nhà tôi trọ học và phụ việc nhà. Chị Hoa Trang suýt chút nữa đã gây một thảm kịch trong đời tôi.

   Năm ấy,1968, khi tôi vừa lên lớp đệ lục A1 Phan Thanh Giản, chị tôi vừa hết lớp đệ tứ phải nghỉ học để đi làm với mẹ tôi. Nhà trống vắng, không có ai kiểm soát khiến em tôi bỏ học. Trong nhà cả bốn người chúng tôi buồn bả vì vắng người đàn ông, người cha, nên sự có mặt của chị Hoa Trang có ý nghĩa khá đặc biệt đối với tôi.  

    Chị Hoa Trang cao, hơi gầy. Có mái tóc khá dài và gương mặt cũng khá dài khiến chị ta trông như cao hơn. Không xinh đẹp lắm nhưng chị ấy có một dáng đi rất uyển chuyển, rất đặc biệt. Không có nhiều điều để nói, chị ấy thường hỏi chuyện tôi, người có nhiều thời giờ với chị ấy nhất. Chỉ hỏi tôi xem tôi có bạn gái chưa, hoặc có ai để ‎ý đến tôi chưa. Chị tò mò muốn xem tôi thích thứ gì nhất, ghét loại người nào nhất. Chị thậm chí hỏi tôi xem điều gì của phụ nữ làm tôi quan tâm nhất, điều gì khiến tôi yêu thích nhất. Chị Hoa Trang cũng tự thố lộ rằng đã chưa có ai để mắt đến chị cả. Chị ấy học lớp đệ ngũ hai năm ở trường tư thục Võ Văn, vì nhà xa và vì gia đình chị không được đầm ấm lắm.

     Là chị cả, Nguyễn Thị Hoa Trang đã phải lo toan mọi việc cho hai cô em, và vất vả với bà mẹ đau bệnh khá thường xuyên. Nhiều lần chị ấy muốn nghỉ học. Chính Chú Hải, ba của Hoa Trang, cũng nhiều lần muốn cho chị đi làm gì đấy để phụ chia sẻ một ít chi phí. Đồng lương ít ỏi không đủ cho gia đình chú. Không có vợ bé, nhưng chú Hải có một điểm hơn hẳn ba tôi, đánh bài. Không rượu chè, trai gái nhưng chú Hải có thể chơi “xì phé” thâu đêm suốt sáng. Rất nhiều lần chú mượn tiền má tôi và đã có một vài lần trong lúc túng quẩn, chú muốn tống chị vào cái quán snack bar nào đó ở khu Bến Xe Mới để nhận một khoản tiền.

    Đến ở với chúng tôi, một cô gái tuổi 15, vốn bất hạnh, thiếu thốn, nghèo khổ ấy như sống trong một gia đình khá giả, yên bình hơn và có một cái gì đó chị cảm thấy hơn hẳn ở nhà. Trong những ngày đầu, chị e thẹn ít nói. Trong những ngày ấy tôi rất ngại ngùng. Trong tuổi dậy thì, tôi thấy có cái gì khó giải thích khi chúng tôi nhìn nhau. Tôi không thể nào không thẹn đỏ mặt khi chị ấy bước ra từ phòng tắm trong bộ đồ ngủ mỏng manh, mái tóc dài tóc ướt sũng. Tôi không thể nào không bối rối khi nhìn thấy chị ấy từ trên gác bước xuống trong cái rope hơi ngắn, sốc sếch, hở hang một cách vô tình hay cố ý. Tôi làm sao không đỏ mặt khi chị ấy chạm vào người tôi. Tôi không thể nào học được lâu khi chị ấy ngồi chung bàn học với tôi, cạnh bên hay đối diện, chống cằm nhìn tôi. Không ai trong nhà để ý thấy chị ta thường chăm chú nhìn tôi những khi tôi đi tập bóng rổ về, những khi tôi đưa mẹ tôi đi làm hoặc ngay cả khi tôi thay quần áo đi học. Có đôi khi chúng tôi cùng ra khỏi nhà một lúc, sánh vai nhau một đoạn đường. Chị đi thẳng xuống đường Nguyễn An Ninh đến trường Võ Văn còn tôi quẹo trái trên đại lộ Hòa Bình để đến trường Phan Thanh Giản.

    Em tôi luôn vắng nhà trong những ngày mẹ và chị tôi đi làm ca tối. Đó là những lúc chị Hoa Trang luôn tươi như hoa. Có lẻ chị đã lẻn vào phòng chị tôi để lấy trộm một chai nước hoa nào đó. Tôi ngửi mùi thơm rất ngọt ngào khi hai đứa tôi ngồi học bài trong phòng khách. Chị ta có khi hỏi tôi vài bài toán và cũng có khi giải thích bài học khó giúp tôi. Tôi có khi thấy ấm áp và cũng có khi rất lạnh. Tôi không hiểu tại sao tôi rung lên, nổi gai ốc mỗi khi chị ấy chạm vào tôi hoặc từ phía sau chồm trên lưng tôi. Ai mà biết được tại sao chị ấy lại làm như vậy. Tôi giấu kín chuyện này như người con gái giấu giếm nụ hôn đầu vậy. Tôi càng có vẻ không phản ứng gì, chị Hoa Trang càng có vẻ lạm dụng những lần đụng chạm người tôi lên như thế.

   Một hôm trước khi cả hai chuẩn bị đi học, chị ấy từ trên gác nhỏ gọi tôi lên giúp chút việc. Vốn nhanh chóng, tôi bước vội lên vài bậc cầu thang và muốn bật ngữa ra vì nhìn thấy chị ấy đang thay cái áo dài. Có một buổi tối mất điện mà mẹ và chị tôi chưa đi làm về. Tôi lo lắng hoang mang không dám ở trong nhà. Trong ánh đèn dầu lung linh, chị Hoa Trang ngồi trong phòng khách thản nhiên ngồi nghiên đầu nhìn tôi. Tôi ngượng ngùng bối rối và đứng tần ngần ngay trước hàng ba hàng giờ đồng hồ. Chợt chị lên tiếng,

     “Thành đứng làm gì ngoài đó lâu quá vậy?”

Tôi giả vờ như không nghe.

    “Thành vào đây… nhờ chút coi?”

Tôi miễn cưỡng bước vào nhà trong khi chị ta nhìn tôi bằng nửa con mắt. Nhịp ngón trỏ xuống phía mặt ghế, chị nói cứ như vừa ra lệnh vừa hờn mát,

    “Ngồi xuống đây nè.”

Tôi mất hồn ngồi ngay xuống như bị một vị nữ phù thủy trẻ tuổi sai khiến.

    “Thành có biết tại sao Trang đến đây ở không?”

Tôi lại như một tử tù ngồi trên cái nghế điện mà chị ấy là người sắp kéo cái cầu dao điện để kết thúc mọi chuyện.

     “Thành có biết tại sao người ta thương nhau không?”

Tim tôi đập loạn xạ. Tôi như một tay mới tập chơi trống, cầm cặp dùi không chặc. Tôi như một gã nhà quê đi lạc. Tôi như một gã khờ vào một nơi mà hắn không biết lối ra. Tôi như một gã khù khờ vô tình một phạm tội nghiêm trọng. Tôi ước phải chi có em tôi ở nhà. Tôi tiếc rẻ phải chi mẹ và chị tôi không đi làm ca tối hôm ấy. Tôi không biết phải vùng bỏ chạy hay tiếp tục ngồi yên như thế cho đến khi chị ấy cầm lấy tay tôi,

    “Thành có biết là…?”

Tôi cà lăm cà lập như một học trò không thuộc bài. Tôi bổng như một chàng vị thành niên bị bắt quả tang đang làm chuyện bậy bạ,

     “Dạ…dạ biết gì chị?”

    “Chị gì mà chị?Trang đâu có lớn hơn Thành bao nhiêu đâu?”

Khi rút tay lại, tôi thở phào nhẹ nhõm,

    “Chú Hải nói…”

    “Ba chị muốn nói Trang lớn hơn để mẹ Thành mới nhận lời chứ!”

Hóa ra chú Hải cố ý muốn đưa chị ta vào cái nhà này. Chị ta cố tình hay vô ý vừa để lộ ý định của cha mình. Tôi nhanh nhảu đứng lên để tỏ vẻ khó chịu.

      “Tôi không muốn có chị ở đây nữa. Tôi sẽ kể cho mẹ tôi nghe.”

      “Trang xin lỗi mà. Trang cần ở đây. Bác Hai muốn chị ở đây mà?”

      “Nhưng mẹ tôi sẽ đổi ý.”

   “Trang năn nỉ mà. Nếu Trang không ở đây được, chắc ba Trang tống cổ Trang vào một quán bar nào đó mất thôi.”

    Tiếng khóc ào lên của một người con gái có thể làm thay đổi mọi thứ. Tiếng khóc của chị Hoa Trang tối hôm ấy cũng đã làm mềm lòng tôi. Tôi thấy thương hại chị ấy. Tôi trách chú Hải và ba tôi. Tôi thấy tội nghiệp cho mẹ và chị tôi. Tôi tự hỏi lúc ấy thằng em của tôi đang làm gì.

    Và tối hôm ấy tôi thấy mình như lớn lên năm ba tuổi vậy.

                                                               

 (còn tiếp)


 
  Số lượt người đọc kể từ 1 July 2013: 169601 visitors (1319315 hits) on this page!  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=