.
  Khoảnh khắc mùa Xuân
 
01/01/2015



           Mùa xuân của tôi chỉ thu gọn trong một ngày rưỡi. Bắt đầu từ chiều ba mươi đến hết ngày mồng một tết.
Không như câu: “Tháng giêng là tháng ăn chơi..”Đối với tôi, mùa xuân ngắn ngủn. Thoáng thấy, chưa kịp nhìn rõ đã bay vèo mất. Đôi khi, tôi tưởng như mình chẳng có mùa xuân. Tất cả chỉ tại nghèo.  
Khi gió hây hẩy, nắng vàng ươm như mật, xuân về, một ngày rưỡi bất thường xuất hiện. Lạ lẫm, đáng yêu và ngắn ngủi. Đó là một ngày rưỡi mẹ tôi nghỉ bán ăn Tết. Một ngày rưỡi mẹ sống tại nhà với chúng tôi chứ không phải ở nhà lồng chợ. Mẹ trở thành một bà nội trợ. Mẹ nấu cơm, giặt đồ, chải tóc cho tôi, vá quần áo rách, kể chuyện cổ tích… Mẹ không phải ngồi thừ người bên gánh bún lúc ế, nét mặt đăm chiêu, lo lắng. Hoặc tất bật cuốn bì, dọn bún, rửa tô… cho khách dùng lúc đắt hàng. Mẹ lầm lũi gánh hàng ra chợ từ lúc sớm mai đến tận đầu hôm mới quay về. Mỏi mệt khiến mẹ trở nên lầm lì, ít nói và xa cách.
Mùa xuân khởi đầu từ đó. Chiều ba mươi tết mẹ tôi dọn hàng về sớm hơn thường lệ. Mẹ giúp bà dọn dẹp, quét tướt nhà cửa, cắm hoa vào những cái lọ trên bàn thờ phật. Đánh bóng bộ lư đồng, xong việc, mẹ gội đầu bằng bồ kết. Hương tóc thơm thoang thoảng cứ quấn quít lấy tôi. Những nếp nhăn trên trán mẹ biến mất. Mấy dấu chân chim sau đuôi mắt dường như mờ nhạt hẳn. Mẹ trẻ ra và hiền như một bà tiên. Đêm trừ tịch gian nhà tràn ngập hạnh phúc. Tôi nằm gối đầu trên cánh tay mẹ. Úp mặt vào ngực mẹ, tôi hít đầy mũi mùi thơm quen thuộc, thân thương. Tôi lắng nghe mẹ thì thầm kể chuyện và chờ đợi giao thừa. Khoảnh khắc khởi điểm của mùa xuân. Nhưng tôi thường thiếp đi. Đó luôn là một giấc ngủ trọn vẹn đầy mộng đẹp của tuổi thơ tôi, và nó luôn được kết thúc bằng câu đánh thức ngọt ngào, âu yếm của mẹ:
- Tím, dậy đi con! Thay đồ mới rồi đi chùa với mẹ.
 
 

 
Hai chị tôi đã lớn, họ có niềm vui riêng tư. Chỉ có tôi là thích bám theo mẹ. Mẹ mặc áo dài, chiếc áo quen thuộc, màu khói nhang, thơm nồng mùi long não. Trên hai tà có những đường xếp lâu ngày, ủi không sao thẳng được. Thế nhưng, nó cũng làm cho dáng mẹ trở nên thanh thoát, dịu dàng. Tôi cũng mặc áo dài, chiếc áo mới màu tím lục bình bóng loáng, khiến cho cái dáng mập mạp của tôi thêm tròn trịa, mũm mĩm. Gặp người quen, ai cũng phải xuýt xoa:

- Chao ơi! Bé Tím lớn dữ hén! Mặc áo dài thấy… ú ì chứ bộ!
Tôi theo mẹ đi hết chùa nầy đến chùa khác. Dù hơi mỏi chân nhưng tôi vẫn thích. Tôi hân hoan cùng mẹ vào chánh điện quỳ lạy. Trước vị phật nào tôi cũng cầu xin có một điều: “Xin cho gia đình được ấm no, hạnh phúc”.
Sau đó, mẹ dắt tôi ghé thăm những người trong họ hàng, thân thuộc như ông Bảy, Bà Tư, bà Út. Cứ vào một nhà rồi trở ra, cái áo dài của tôi chật thêm một ít ở eo vì cái bụng chứa óc ách thức ăn và cái bóp nhỏ lại có thêm một gói lì xì. Bao giờ cũng vậy, cứ đến nhà cô Tám là tôi đi hết nổi, mẹ phải gọi xích lô đưa hai người về.
Tôi đánh một giấc ngon lành. Lấy lại sức, tôi tiếp tục… đi chơi. Lần nầy cùng đi với các bạn học. Tôi được mẹ diện cho quần sọt, áo thun để tiện việc chạy nhảy, đùa nghịch. Chúng tôi đảo hết đầu trên đến xóm dưới rồi ra chợ. Mãi đến tối mịt mới quay về nhà.
 
Và cánh cửa mùa xuân từ từ khép lại khi tôi bắt gặp mẹ ngồi bên góc bếp. Tóc mẹ búi gọn, tay áo xắn cao. Mẹ đang chuẩn bị cho buổi bán ngày mai.  
Nguyễn Thị Mây

 
  Số lượt người đọc kể từ 1 July 2013: 199748 visitors (1418074 hits) on this page!  
 
=> Do you also want a homepage for free? Then click here! <=