.
  Nghĩ về nghề
 
7/8/2014

  

 

 

Tuy tôi xa nghề đã lâu, hơn 20 năm nhưng cái gốc giáo hình như không bỏ được, nó đã trở thành tính cách cho nên trong giao tiếp hay bị người ta đóan chắc trước đây chị là cô giáo, mấy lúc như vậy bỗng thấy ấm lòng. Nói chuyện với các em tre trẻ cứ thích xưng cô; lại hay ngẫm nghĩ những chuyện có liên quan đến giáo dục.

Nhớ hoài tâm trạng  ray rức không thể gọi tên vì thực ra chuyện nhỏ như cái móng tay, lại chẳng ảnh hưởng gì đến quyền lợi của ai.

Số là tôi xem chương trình trao học bỗng cho học sinh nghèo vượt khó của tỉnh do đài truyền hình phát, phần phóng sự tại chỗ nhiều câu chuyện rất cảm động về cảnh đời bất hạnh vất vả của các em trong cuộc mưu sinh và học hành, nghe chuyện cậu bé kể dùng một phần học bỗng mua 8 con gà để nuôi, thật chất phát, dễ thương khi mà ở tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà em đã phải toan tính chuyện sinh nhai. Rồi đến chuyện của một em khác cũng rất thương tâm khi phải mồ côi cả cha mẹ, sống với bà nhưng bà cũng qua đời, được người cậu nghèo cưu mang, hai chị em phải đi bán vé số trái buổi học... Các em nói ngập ngừng tìm từ để diễn tả ý của mình tôi nghe cay cay ở mắt, rất thương.

 Vậy mà cũng với nội dung đó tại diễn đàn của buổi trao học bỗng, các em nầy được mời báo cáo điển hình kể về chuyện của mình theo bài cô giáo chuẩn bị, như trả bài học thuộc lòng với đủ ca kệ, nhìn các em phải nhíu mày lắp đi lắp lại để nhớ tiếp đọan chưa thuộc như là một băng cat-sét thu bị lỗi, lòng tôi nhoi nhói. Không biết các vị tâm huyết với chương trình đang có mặt ở hội trường có đồng cảm hay tại tôi nhạy cảm. Dù biết chẳng phải lỗi của ai, bởi vì từ cô giáo đến những người thực hiện chương trình đều mang tâm ý tốt, chả lẽ lại đổ lỗi cho sự chu đáo, đành chắc lưỡi mà kêu: giá mà để cho em đối thọai thật thà tự nhiên, giá mà sự chuẩn bị chỉ là những gợi ý hướng dẫn mang tính định hướng để các em được quyền tư duy, được tự diễn đạt chuyện của mình theo cảm nghĩ của chính các em.

                        

 

Từ chuyện nầy tôi liên tưởng đến những suy tư về nghề mà tôi đã chọn làm cái nghiệp của mình khi thi vào sư phạm và ra trường làm cô giáo, 11 năm gắn bó với ngành giáo dục, dù xa nghề lâu rồi nhưng bây giờ khi thấy chuyện bất bình từ những chuyện của giáo dục tôi vẫn còn canh cánh cảm giác bất lực, bất chí.

Hồi đó với chức trách quản lý ngành của mình, tôi đã từng là nhà tổ chức các cuộc thi, là giám khảo chấm chọn và xếp hạng, phát hiện năng khiếu các em; việc tổ chức các kỳ thi kể chuyện theo sách dành cho học sinh tiểu học, nội dung và ý nghĩa của sinh họat nầy thì khỏi phải bàn, rất hay ho bổ ích, hào hứng lắm, nhưng càng về sau thì hình như nó không còn là cuộc thi của các em, tôi thấy nó trở thành cuộc đọ sức với nhau của các trường, các giáo viên, các phòng giáo dục huyện và các em trở thành con gà chiến được huấn luyện uốn nắn công phu như là diễn viên chuyên nghiệp, diễn như là người lớn được thu nhỏ, giọng đọc, nét biểu cảm cũng thành khuôn mẫu, công thức...y như mẫu thầy cô dàn dựng mất hết nét hồn nhiên thơ trẻ của lứa tuổi.